相和歌辭 江南曲

溫庭筠
qiè
jiā
bái
pín
shàng
róng
yáo
jiǎng
shēng
zhōu
jiāo
cháng
jiāo
shēn
zuò
nán
xiāng
xún
láng
láng
jiàn
chì
shěn
shí
píng
píng
gēn
cǎi
lián
lián
yǒu
zuò
píng
shēng
níng
zuò
ǒu
huā
àn
bàng
láng
mào
yóu
jiāng
hán
chóu
hán
xiào
huí
shǒu
wèn
héng
táng
qiè
zhù
jīn
líng
mén
qián
zhū
què
háng
liú
chí
zuò
zhàng
róng
chí
zuò
liáng
chū
jīn
xiǎn
xiōng
shì
zhōng
láng
qián
nián
xué
dìng
láng
xiāng
lián
juān
méi
rào
shān
yuē
yāo
chǔ
fèng
guǎn
bēi
ruò
yàn
luán
xián
jiāo
shàn
báo
hóng
qiān
luó
qīng
jīn
míng
yuè
西
nán
lóu
zhū
lián
dài
mào
gōu
héng
qiǎo
néng
xiào
wān
é
shí
chóu
huā
kāi
liú
shù
cǎo
cháng
gēn
zǎo
wén
jīn
gōu
yuǎn
shì
guī
láng
xué
yáng
bái
huā
zhāo
zhāo
lèi

诗人

溫庭筠

溫庭筠(约812年—866年),本名岐,字飞卿,唐代诗人、词人。