和河南裴尹侍郎宿齋天平寺詣九龍祠祈雨二十韻

劉禹錫
yǒu
shì
jiǔ
lóng
miào
jié
zhāi
fàn
wáng
xiāo
shí
jué
shù
kōng
liáng
sàn
āi
𡏖𡏖
yuè
gāo
tíng
zhòng
chéng
jiàn
shuǐ
chán
yuán
shí
rén
xián
jìng
jìng
suí
miǎn
huái
duàn
áo
níng
xiǎng
chéng
luán
姿
zhū
míng
shèng
nóng
jié
gāo
fāng
qiān
zhān
yán
líng
ruì
néng
jiù
bǎi
wěi
chén
míng
lán
gān
dòu
bǐng
chuí
xiū
róng
shén
xiàng
zhù
chén
zhèng
jīng
biāo
hóng
quán
ruò
diào調
léi
shī
hēi
yān
sǒng
lín
jiǎ
fén
fēng
lóng
zhèn
tiān
liè
quē
huī
huǒ
yán
kōng
jǐn
gāo
liù
xuán
gěng
shēng
pāng
pèi
shī
yún
shāo
dān
xiá
nán
bái
shuǐ
hán
dōng
fēi
zǒu
shì
ǎi
ǎi
cǎo
shù
guāng
dòng
gōng
guān
yuǎn
yíng
chuān
gōng
mǐn
zhèng
xiè
shǒu
gōng
wéi
shī
shāng
shān
yǒu
bìng
yán
shū
páng
méi

诗人

劉禹錫

刘禹锡,字梦得,生于772年,卒于842年,唐代文学家、哲学家。