和浙西李大夫晚下北固山喜徑松成陰悵然懷古偶題臨江亭幷浙東元相公所和依本韻

劉禹錫
wēn
shì
shù
jiàn
chāng
liǔ
xún
xiè
nián
shǎo
wéi
píng
wàng
jiǔ
zhǒng
sōng
jiā
shí
dào
lín
shā
lǎn
wáng
zhōu
xīn
cún
gōng
shǒu
dòng
jīng
cǎi
hàn
chéng
jiàn
chēng
shǒu
jìn
sòng
liáng
dōu
qiān
shān
wàn
jiāng
kǒu
yān
sàn
suí
gōng
chū
tāo
lái
hǎi
mén
hǒu
fēng
tài
guān
yǒng
jiā
hòu
jiāng
cháng
tiān
zuò
xiàn
shān
rǎng
xiǔ
chēng
jiā
fēi
xián
shuí
yǎn
yǒu
yuán
bāng
shèng
wàn
shí
mén
fēng
hòu
tiān
zhù
jiē
dōng
míng
wén
xīng
zhào
běi
dòu
gāo
tíng
chěng
wàng
jiǔ
gòng
wéi
shòu
yīn
yǒng
huái
shī
yuǎn
tóng
xīn
yǒu
jìn
zhōng
chén
zhí
jiāng
zuǒ
dōng
西
ǒu
jiāng
shǒu
bīng
yāo
pán
guì
shòu
bān
tiáo
fēng
yǒu
shì
yán
gǒu
nóng
wén
ràng
gēng
jūn
rén
shǐ使
jiǔ
yòng
cái
dāng
gòu
shà
zhī
dào
níng
kuī
yǒu
shuí
wèi
qīng
yún
gāo
péng
fēi
zhōng
bèi

诗人

劉禹錫

刘禹锡,字梦得,生于772年,卒于842年,唐代文学家、哲学家。