宋丈示及紅梅臘梅借韻兩詩輒復和呈以發一笑 其一

朱熹
wén
shuō
hán
méi
jìn
xún
fāng
chí
lěng
xiāng
宿
ruǐ
nóng
yàn
yǒu
fán
zhī
zhèng
fēi
tóng
diào調
fáng
jiù
shī
guǎng
píng
piān
mèi
tiě
shí
xīn