宋丈示及紅梅臘梅借韻兩詩輒復和呈以發一笑 其二

朱熹
fēng
xuě
cuī
cán
nán
zhī
kōng
shuí
zhī
huāng
cǎo
què
yǒu
àn
xiāng
tóng
zhì
yíng
qīng
huáng
wài
fāng
téng
qiǎn
jiàng
zhōng
zāo
cén
mèi
cóng