白侍郎大尹自河南寄示池北新葺水齋即事招賓十四韻兼命同作

劉禹錫
gōng
yǒu
gāo
zhèng
xīn
zhāi
chí
shàng
kāi
zài
yín
jiā
hòu
huà
lái
jié
gòu
shū
lín
xià
yín
yuán
àn
wēi
chuān穿
yǒu
zhòu
dié
qióng
guī
yōu
dāng
xuān
mǎn滿
qīng
guāng
rào
huí
tán
xīn
chéng
wǎn
jìng
kǒu
qíng
léi
yáo
cǎo
yuán
zhǒng
sōng
yān
shàng
dǎo
zāi
yóu
jīng
péi
sāi
wéi
pēng
lín
sǔn
yīn
sēng
cǎi
shí
tái
jiǔ
píng
cháng
qìng
shū
àn
rèn
chéng
duī
yán
wài
qīng
què
fǎng
zuò
zhōng
yīng
bēi
gēn
chōu
jiǔ
jié
lián
è
pěng
zhòng
tái
fāng
xùn
shí
dào
shèng
yóu
péi
gòng
tài
shǒu
zhàn
luò
yáng
cái

诗人

劉禹錫

刘禹锡,字梦得,生于772年,卒于842年,唐代文学家、哲学家。