令狐僕射與余投分素深縱山川阻修然音問相繼今年十一月僕射疾不起聞予已承訃書寢門長慟後日有使者兩輩持書幷詩計其日時已是臥疾手筆盈幅翰墨尚新律詞一篇音韻彌切收淚握管以成報章雖廣陵之弦於今絕矣而蓋泉之感猶庶聞焉焚之繐帳之前附于舊編之末

劉禹錫
qián
qǐn
mén
tòng
zhì
jīn
bēi
yǒu
jiē
wàn
huà
jìn
fāng
jiàn
háng
shū
mǎn滿
zhǐ
chuán
xiāng
cái
shī
yuàn
suǒ
wēi
xián
yīn
yǒu
jué
āi
yùn
[[
yóu
]]
tàn
yōu
míng
é
jīng
suì
yuè
chú
wén
zhāng
suī
xiǔ
jīng
hún
jìng
yān
líng
lèi
zhān
qīng
jiǎn
shāng
xīn
jiàn
liáng
cóng
hòu
wàng
shuāng

诗人

劉禹錫

刘禹锡,字梦得,生于772年,卒于842年,唐代文学家、哲学家。