和浙西李大夫伊川卜居

劉禹錫
zǎo
yuán
shù
cháng
chéng
sān
jiē
ēn
fēi
míng
tiān
shàng
zhèn
hǎi
西
mén
qīng
wàng
huán
zhōng
gāo
qíng
wài
cún
shí
lái
chéng
ràng
guī
měi
xíng
yán
luò
xià
zhāo
yǐn
jiāng
gān
zuò
fān
àn
jīng
xiū
dào
yàng
mǎi
shān
cūn
kāi
záo
suí
rén
huà
yōu
yīn
wéi
xuān
yuǎn
nán
shù
biàn
jiù
huāng
yuán
jué
sāi
tōng
qián
jìng
píng
quán
zhàn
shàng
yuán
yān
xiá
yáo
zài
xiǎng
簿
lǐng
wéi
fán
dān
jìn
dōng
cāng
shēng
wàng
běi
yuán
lìng
shuāng
bái
piān
fān

诗人

劉禹錫

刘禹锡,字梦得,生于772年,卒于842年,唐代文学家、哲学家。