登少陵原望秦中諸川太原王至德妙用有水術因用感歎

呂溫
shǎo
líng
zuì
gāo
chǔ
kuàng
wàng
qiū
kōng
jūn
shān
pēn
qīng
yuán
mài
sàn
qín
chuān
zhōng
chā
chéng
yóu
lái
fēi
guǐ
gōng
shèng
míng
dài
wěi
shāng
bīn
fēng
jīng
luò
huì
tóng
dōng
liú
tāo
tāo
fēi
qiū
péng
píng
shuǐ
rén
zōng
huí
shì
yùn
tiān
tōng
zǎo
xiàn
fēng
cái
西
róng
zhī
nián
sān
shí
wèi
shí
míng
gōng
juàn
ěr
chū
xiù
yún
zhuī
míng
hóng
wéi
xué
jīng
kuáng
zuì
qióng

诗人

呂溫

吕温(约772—811年),字和叔,一字化光,唐代诗人。