相和歌辭 鞠歌行

李白
仕途相和歌辞感伤乐府
yán
táo
xiào
zhī
biàn
chǐ
chǔ
guó
qīng
yíng
tài
duō
lián
chéng
bái
zāo
chán
huǐ
jīng
shān
cháng
hào
xuè
rén
zhōng
chén
wéi
yuè
guǐ
tīng
zhī
níng
[[
]]
yīn
xiǎo
qín
yáng
mǎi
bǎi
qīng
yún
shàng
dāng
shí
jiàn
cháo
dāo
sǒu
biàn
pán
zhōng
diào
liù
zhú
huāng
yíng
qiū
dōng
píng
shēng
wèi
shuǐ
shuí
shí
lǎo
wēng
nài
jīn
zhī
rén
shuāng
sòng
zhēng
hóng

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。