相和歌辭 秋胡行

高適
qiè
běn
hán
dān
wèi
jià
shí
róng
huá
cuì
rén
wèi
zhī
cháo
jié
cóng
jūn
jiāng
qiè
tiáo
tiáo
dōng
chuí
shí
féng
dào
nán
jūn
fāng
yóu
huàn
cóng
chén
huì
lóu
bīn
chūn
cǎi
luò
jūn
shǔ
sān
yuè
chuí
yáng
cán
wèi
mián
xié
lóng
jié
nán
biān
dào
féng
xíng
xiāng
shí
zèng
qiè
huáng
jīn
mǎi
shào
nián
qiè
jiā
qīng
jiǔ
cùn
xīn
shì
cháng
xiāng
shǒu
yuàn
yán
xíng
duō
qíng
sòng
qiè
zhēn
xīn
zài
rén
kǒu
cán
xiāng
mìng
guī
xié
lóng
duān
shì
lái
tíng
wéi
láo
xīn
zhōng
hèn
suǒ
jūn
ēn
wén
shuō
xíng
rén
guī
zhǐ
nǎi
shì
xiàng
lái
zèng
jīn
xiāng
kàn
yán
yán
xiāng
huái
cán
yǒu
cóng
lái
yǐn
bèi
zhí
wéi
jūn
qíng
xiāng
huì
zhǐ
chǐ
réng
yǒu
qíng
kuàng
tiáo
tiáo
qiān
wài
shí
ēn
shēn
niàn
jūn
jīn
dào
xiàng
lái
liú
guī
jiè
hòu
rén

诗人

高適

高適(约704—765),字达夫,一字仲武,唐代著名边塞诗人。