相和歌辭 白頭吟二首 一

李白
抒情女子乐府相和歌辞失意
jǐn
shuǐ
dōng
běi
liú
dàng
shuāng
yuān
yāng
xióng
cháo
hàn
gōng
shù
nòng
qín
cǎo
fāng
níng
tóng
wàn
suì
rěn
yún
jiàn
liǎng
fēn
zhāng
shí
ā
jiāo
zhèng
jiāo
zuò
cháng
mén
chóu
dàn
yuàn
jūn
ēn
qiè
shēn
huáng
jīn
jiāng
mǎi
xiāng
zuò
huáng
jīn
zhàng
fu
hǎo
xīn
duō
xīn
cháo
jiāng
pìn
mào
líng
wén
jūn
yīn
zèng
bái
tóu
yín
dōng
liú
zuò
西
guī
shuǐ
luò
huā
tiáo
guī
lín
qíng
suí
fēng
rèn
diān
dǎo
shuí
shǐ使
luó
zhī
ér
lái
qiáng
yíng
bào
liǎng
cǎo
yóu
xīn
rén
xīn
cǎo
juàn
lóng
cóng
shēng
wǎng
qiě
liú
zhěn
huò
yǒu
mèng
lái
shí
shuǐ
zài
shōu
mǎn滿
bēi
qiè
nán
zhòng
huí
shí
xiāng
zhī
jīn
wéi
jiàn
qīng
líng
tái

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。