相和歌辭 白頭吟二首 二

李白
jǐn
shuǐ
dōng
liú
dàng
shuāng
yuān
yāng
xióng
cháo
hàn
gōng
shù
nòng
qín
cǎo
fāng
xiāng
shǔ
chì
shēng
huī
guāng
cháo
zài
lǎn
rén
zuò
wàn
chéng
líng
yún
xiáng
wén
dào
ā
jiāo
shī
ēn
chǒng
qiān
jīn
mǎi
yào
jūn
wáng
xiāng
pín
jiàn
guān
gāo
jīn
duō
pìn
shì
mào
líng
shū
jiē
jiàn
qiú
wén
jūn
huān
ài
lèi
shuāng
quán
shuǐ
xíng
duò
luó
jīn
sān
chàng
qīng
chén
bái
tóu
yín
cháng
zhěng
yún
bìn
yǎng
qīng
tiān
āi
yuàn
shēn
chéng
bēng
liáng
shuí
dào
xīn
dōng
liú
zuò
西
guī
shuǐ
luò
huā
zhī
xiū
lín
tóu
shàng
yàn
chāi
shì
qiè
jià
shí
zèng
jūn
biǎo
xiāng
luó
xiù
xìng
shí
juàn
lóng
cóng
shēng
wǎng
qiě
liú
zhěn
huán
yǒu
mèng
lái
shí
shuāng
qiú
zài
jǐn
píng
shàng
jūn
guà
yóu
qiè
yǒu
qín
lóu
jìng
zhào
xīn
shèng
zhào
jǐng
yuàn
chí
zhào
xīn
rén
shuāng
duì
lián
yǐng
shuǐ
què
shōu
mǎn滿
bēi
xiāng
huán
xiè
wén
jūn
huí
lái
xiāng
zhī
jīn
wéi
yǒu
qīng
líng
tái

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。