相和歌辭 梁甫吟

李白
抒情典故写人咏史怀古先秦至六朝
cháng
xiào
liáng
yín
shí
jiàn
yáng
chūn
jūn
jiàn
cháo
sǒu
jīn
shí
西
lái
diào
wèi
bīn
níng
xiū
bái
zhào
shuǐ
féng
shí
jīng
lún
guǎng
zhāng
sān
qiān
liù
bǎi
jūn
fēng
àn
wén
wáng
qīn
xián
biàn
dāng
nián
xún
cháng
rén
jūn
jiàn
gāo
yáng
jiǔ
cǎo
zhōng
cháng
shān
dōng
lóng
zhǔn
gōng
mén
bài
chěng
xióng
biàn
liǎng
chuò
lái
fēng
dōng
xià
chéng
shí
èr
zhǐ
huī
chǔ
hàn
xuán
péng
kuáng
shēng
luò
tuò
shàng
kuàng
zhuàng
shì
dāng
qún
xióng
pān
lóng
jiàn
míng
zhǔ
léi
gōng
pēng
hōng
zhèn
tiān
páng
tóu
duō
sān
shí
xiào
kāi
diàn
guāng
shū
shuò
huì
míng
fēng
chāng
jiǔ
mén
tōng
é
kòu
guān
hūn
zhě
bái
zhào
jīng
chéng
guó
shì
yōu
tiān
qīng
jìng
rén
ròu
zōu
zhé
shēng
cǎo
jìng
shǒu
jiē
fēi
náo
diāo
jiāo
yuán
wèi
yán
zhì
zhě
juàn
zhě
háo
shì
rén
jiàn
qīng
hóng
máo
pái
nán
shān
sān
zhuàng
shì
xiāng
shā
zhī
fèi
èr
táo
chǔ
nòng
bīng
mèng
hāi
ěr
wéi
láo
liáng
yín
liáng
yín
shēng
zhèng
bēi
zhāng
gōng
liǎng
lóng
jiàn
shén
yǒu
shí
fēng
yún
gǎn
huì
diào
rén
𡸣𡸣
dāng
ān
zhī

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。