榮華樂

李賀
yuān
jiān
gōng
èr
shí
chǐ
biān
bèi
chún
zhū
hóng
yǐn
jiàn
líng
zǒu
guī
jiào
yán
gèng
jìng
chuān穿
dào
yóu
jiāo
fáng
lóng
qiú
jīn
jué
huā
guāng
táng
diào調
xiào
jīn
lóu
tái
xià
xué
hán
dān
chàng
kǒu
yín
shé
huà
chēng
láng
jǐn
xiù
miàn
hàn
páng
míng
zhū
shí
bái
shuāng
xīn
zhào
chuí
jīn
guāng
huáng
huáng
fēi
rén
shuǐ
jiǔ
qīng
liù
guān
jiē
wàng
jiāng
huí
yuè
xiān
fǎn
zhǎng
zuò
jiāng
wéi
huà
é
é
guān
shàng
qiè
yún
sǒng
jiàn
chén
líng
fēn
xiù
duàn
qiān
xún
zào
huáng
jīn
bǎi
kuàng
jiā
chén
shí
èr
mén
qián
zhāng
zhái
qíng
chūn
yān
lián
tiān
jīn
zhuì
hóng
guāng
tóng
lóng
niè
huán
zhēng
yáo
níng
zuì
fāng
hǎi
lóng
chuāng
kōng
xià
dān
xué
fèng
chōng
xíng
páo
jué
jué
quán
shí
jīn
chán
ya
ya
lán
zhú
xiāng
jūn
zhuāng
shēng
láng
dāng
shuí
zhī
huā
lái
guò
dàn
jiàn
chí
tái
chūn
cǎo
cháng
cáo
cáo
xián
chuī
tiān
kāi
hóng
xiāo
shēng
rào
tiān
lái
tiān
cháng
shǐ
guàn
shuāng
yún
jué
chěng
guō
hàn
léi
luàn
xiù
jiāo
gān竿
guǎn
ér
yīn
niǎo
xué
yán
néng
jiào
shí
píng
jīn
jiè
sòng
máo
xīn
sān
huáng
huáng
hòu
guì
rén
shí
xiào
wèi
èr
jiāng
jūn
dāng
shí
fēi
zhú
cǎi
yún
huà
zuò
jīn
jīng
huá
chūn

诗人

李賀

李贺(790年—816年),字长吉,唐代著名诗人,以奇诡瑰丽的诗风著称,被誉为“诗鬼”。