瑤華樂

李賀
tiān
zǒu
lóng
méi
pèi
dōng
lóng
zhú
tiān
huí
jīng
sǎo
níng
yún
kāi
gāo
mén
zuǒ
yòu
yuè
huán
fāng
cuò
lòu
léng
céng
yīn
xiá
chuí
wěi
cháng
pán
shān
jiāng
chéng
hǎi
jìng
shén
yán
shī
hóng
diǎn
cuì
zhào
quán
yún
tuō
xià
kūn
shān
liè
pèi
sōng
zhāng
gài
lún
jīn
fēng
diàn殿
qiū
qīng
míng
chūn
luán
shí
chéng
chù
yún
tún
qióng
zhōng
yáo
gān
wén
xuán
shuāng
jiàng
xuě
yún
xūn
méi
rǎn
liǔ
jiāng
zèng
jūn
qiān
huá
zhī
shuǐ
jūn
jūn
xiāng
duì
zuò
zhēn
zhì

诗人

李賀

李贺(790年—816年),字长吉,唐代著名诗人,以奇诡瑰丽的诗风著称,被誉为“诗鬼”。