許公子鄭姬歌

李賀
shǐ
shì
jiā
wài
qīn
guì
gōng
jǐn
qiān
duān
mǎi
shěn
zuì
tóng
tuó
jiǔ
shú
hōng
míng
jiāo
liǔ
yān
zhōng
cuì
guì
kāi
huā
míng
zhèng
xiù
luò
wén
xiāng
dǐng
mén
kǒu
xiān
jiāng
sháo
yào
xiàn
zhuāng
tái
hòu
jiě
huáng
jīn
dòu
chóu
lián
zhōng
huān
qīng
xián
shí
wéi
jūn
dàn
dàn
shēng
yàn
chūn
nòng
jūn
xīng
qiān
rén
shàng
ān
liǎng
lán
yuàn
qíng
zhú
shuí
néng
jiàn
guāng
zhěn
fèng
huáng
jiá
luó
dāng
mén
chún
xiàn
cháng
fān
shǔ
zhǐ
juàn
míng
jūn
zhuǎn
jiǎo
hán
shāng
yún
cóng
xiǎo
lái
dōng
dào
cháng
méi
shǎo
jiàn
rén
xiāng
zhǒng
shàng
shēng
qiū
bǎi
sān
qín
shuí
shì
yán
qíng
é
huán
zuì
yǎn
bài
zhū
zōng
wéi
huáng
sūn
qǐng
cáo
zhí

诗人

李賀

李贺(790年—816年),字长吉,唐代著名诗人,以奇诡瑰丽的诗风著称,被誉为“诗鬼”。