相和歌辭 常林歡

溫庭筠
chéng
jiǔ
shú
huā
qiáo
shā
qíng
míng
yǎo
yǎo
nóng
sāng
rào
shè
mài
wěi
yōu
míng
shuāng
yàn
cháo
shēng
jīng
mén
dào
mán
shuǐ
yáng
guāng
cǎo
jǐn
jiàn
jīn
mèng
zhèng
cháng
dōng
jiā
è
míng
zǎo

诗人

溫庭筠

溫庭筠(约812年—866年),本名岐,字飞卿,唐代诗人、词人。