梅花自秦漢而下無一語焉至宋鮑參軍照始賞其韻而寓之詩然則梅之見於賦咏者實自明遠始也用韻二首 落梅

劉學箕
piàn
piàn
líng
luàn
hán
fēng
shēng
jīng
jiē
dòng
què
xiāng
fēi
míng
zhuó
tái
shàng
huā
míng
fēi
cháng
néng
shí
què
shàng
yān
shāo
zhào
xié
chóu
féng
lěng
dàn
tài
liáo
chūn
fēng
yàn
yáng
zhì