梅花自秦漢而下無一語焉至宋鮑參軍照始賞其韻而寓之詩然則梅之見於賦咏者實自明遠始也用韻二首 蠟梅

劉學箕
zhèng
guì
xiāng
qīng
wèi
kān
jiē
líng
fēng
shàn
zào
huà
huàn
zuò
yáo
jiā
huā
fēng
姿
qīng
míng
chōng
shí
rǎn
tòu
qiáng
wēi
qíng
cóng
chēng
yùn
huáng
tán
xīn
táo
rán
shì
fán
zhì