相和歌辭 張靜婉采蓮曲

溫庭筠
lán
gāo
zhuì
hóng
chūn
yàn
chāi
tuō
jǐng
pāo
pán
yún
chéng
西
yáng
liǔ
xiàng
jiāo
wǎn
mén
qián
gōu
shuǐ
lín
lín
lín
gōng
cháo
tiān
pèi
dāng
dāng
dāng
chūn
zhǎng
zhōng
qīng
jiǎn
duàn
jiāo
xiāo
chūn
bào
yuè
piāo
yān
chǐ
yāo
shè
lóng
suǐ
lián
jiāo
ráo
qiū
luó
suì
guāng
dòng
zhòng
huā
duō
xiāng
xiāo
chì
jiāo
jiāo
táng
shuǐ
mǎn滿
píng
lián
jìng
duǎn
西
fēng
sòng
lái
fěn
hén
líng
luò
chóu
hóng
qiǎn
chuán
tóu
zhé
ǒu
àn
qiān
ǒu
gēn
lián
xiāng
liú
lián
láng
xīn
yuè
yuè
quē
shí
shí
liù
qīng
guāng
yuán

诗人

溫庭筠

溫庭筠(约812年—866年),本名岐,字飞卿,唐代诗人、词人。