相和歌辭 上雲樂

李白
叙事神话乐府杂歌谣辞
jīn
tiān
zhī
西
bái
suǒ
méi
kāng
lǎo
chú
shēng
yuè
chán
yán
róng
[[
]]
xiāo
fēng
jiǒng
jiǒng
shuāng
tóng
huáng
jīn
quán
quán
liǎng
bìn
hóng
huá
gài
chuí
xià
jié
sōng
yuè
lín
shàng
chún
jué
guǐ
mào
zhī
zào
huà
shén
dào
shì
wén
kāng
zhī
yán
yuán
nǎi
wén
kāng
zhī
lǎo
qīn
dǐng
nòng
pán
tuī
zhuǎn
tiān
lún
yún
jiàn
yuè
chū
shēng
shí
zhù
huǒ
jīng
shuǐ
yín
yáng
wèi
chū
bàn
cáng
shēn
huáng
tuán
zuò
xià
rén
sàn
zài
liù
jiàn
méng
méng
shā
chén
shēng
le
jìn
shuí
míng
shì
xiān
zhēn
西
hǎi
zāi
ruò
dōng
míng
zhí
sāng
bié
lái
duō
shí
zhī
wàn
cháng
zhōng
guó
yǒu
shèng
bàn
tuí
hóng
huāng
xià
yīng
yùn
lóng
fēi
xián
yáng
chì
méi
pén
bái
shuǐ
xīng
hàn
guāng
chì
zhà
hǎi
dòng
hóng
tāo
wéi
yáng
wēi
tiān
guān
kāi
zhāng
lǎo
gǎn
zhì
dōng
lái
jìn
xiān
chàng
shī
jiǔ
bāo
fèng
huáng
shì
lǎo
quǎn
míng
fēi
xiāng
lín
jìn
tuì退
chéng
xíng
néng
xiàn
hàn
jiǔ
guì
shuāng
bìng
liǎng
zhǒu
sàn
huā
zhǐ
tiān
shǒu
bài
lóng
yán
xiàn
shèng
shòu
běi
dòu
nán
shān
cuī
tiān
jiǔ
jiǔ
shí
[[
wàn
]]
suì
cháng
qīng
wàn
suì
bēi

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。