寓意詩五首 一

白居易
zhāng
shēng
shēn
shān
nián
ér
hòu
zhī
tǐng
gāo
èr
bǎi
chǐ
běn
jiē
shí
wéi
tiān
jiàn
míng
táng
cái
zhōng
guī
jiàng
rén
zhí
jīn
cǎi
jiāng
yǒu
mèng
dōng
cǎo
liè
huǒ
liáo
shān
bēi
fēng
chuī
měng
yàn
cóng
gēn
shāo
dào
zhī
yǎng
cái
sān
shí
nián
fāng
chéng
dòng
liáng
姿
cháo
wéi
huī
jìn
jié
suī
shēng
ěr
cái
tiān
ěr
shí
fèn
yīng
yóu
yǒu
rén
duō
zhī
zhòng
chén
zhòng
chén
lìng
rén
bēi
bēi
fén
shāo
dàn
bēi
cǎi
yòng
chí

诗人

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,唐代著名诗人。