和荅詩十首 和思歸樂

白居易
shān
zhōng
niǎo
bàn
shēng
yīng
yīng
dào
guī
xíng
rén
yǎn
tīng
jiē
shān
qiān
duō
nán
zhēng
yōu
fèn
sàn
jié
huà
wéi
jīng
líng
wèi
shān
niǎo
běn
yīn
rén
shēng
rén
xīn
huái
xiǎng
zuò
guī
míng
mèng
cháng
píng
shí
ěr
qín
líng
líng
yōng
mén
yán
gǎn
wèi
zòu
lèi
zhān
yīng
wèi
tóng
què
huān
bìng
dàn
西
líng
wàng
xiān
líng
xiá
yuán
lǒng
shuǐ
qíng
wéi
chóu
rén
ěr
jiē
wéi
cháng
duàn
shēng
qǐng
kàn
yuán
shì
宿
yóu
tíng
yīn
tīng
guī
niǎo
shén
ān
níng
wèn
jūn
rán
dào
shèng
xīn
píng
suī
wéi
nán
qiān
zài
cháng
ān
chéng
yún
dào
lái
yíng
qióng
yǒu
qián
dìng
yōu
jiāo
zhēng
suǒ
shì
jūn
chí
xiàn
tíng
suī
yǒu
huí
tiān
náo
zhī
zhōng
qīng
kuàng
shǐ
sān
shí
nián
shào
yǒu
zhí
míng
xīn
zhōng
zhì
yǎn
qián
jué
祿
qīng
jūn
ēn
ruò
jūn
wēi
ruò
léi
tíng
tuì退
gǒu
miǎn
nán
jìn
qiú
róng
zài
huǒ
biàn
xìng
jīng
shuāng
shí
sōng
zhēn
zhǎn
qín
rèn
sān
chù
líng
jūn
cháng
xǐng
huò
dōng
luò
biǎn
guān
xiàng
nán
jīng
zài
bài
què
xià
cháng
bié
gōng
qīng
jīng
zhōu
yòu
fēi
yuǎn
bàn
yuè
chéng
hàn
shuǐ
zhào
tiān
chǔ
shān
chā
yún
qīng
jiāng
líng
zhū
chéng
jiǔ
xíng
shuí
wèi
qiǎn
zhé
wèi
fáng
yóu
shǎng
xíng
rén
shēng
bǎi
suì
nèi
tiān
zàn
xíng
tài
cāng
hǎi
píng
shēn
wěi
xiāo
yáo
piān
xīn
tóu
tuó
jīng
shàng
shēng
guān
níng
wéi
chǒng
jīng
zhōng
huái
gǒu
yǒu
zhǔ
wài
ān
néng
yíng
rèn
guī
shēng
shēng
dào
míng

诗人

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,唐代著名诗人。