予頃時有一聯云太飽傷清氣微寒最好詩葛天民極愛之偶再續成

蘇泂
tài
bǎo
shāng
qīng
wēi
hán
zuì
hǎo
shī
qīng
ōu
lián
xìng
chuí
liǔ
ràng
fēng
姿
zhì
qiǎo
cóng
tiān
shū
kuáng
tīng
wéi
zhī
pín
zhě
bìng
wèi
yào
néng