準齋誨人亹亹不倦某每侍几席灑然若執熱之濯清風一日語及唱和新篇繼復緘示聯章巨軸皆相與切磋之意某輒忘其荒陋次韻二章借以求教不敢言詩也幸赦不敏而鎸誨之 其一

杜範
zhù
shēn
nào
shì
jué
wéi
jiān
miǎo
miǎo
kuáng
lán
dàng
huán
xīn
zhuǎn
zhēn
fěi
shí
cháng
ān
zhòng
yǒu
shān
tán
jīng
zhǒng
zhū
hòu
biàn
yóu
yán
jiàn
qīng
ěr
míng
yán
shēn
měng
shěng
bàn
shēng
yuè
zǒng
chéng
xián