春色漸濃物華相惱又依前韻更得惡詩既導鄙懷且嘲芳景自猶竊哂何況明公敢望臺慈勿尤塵瀆爲幸 其一

李至
gǎn
ēn
yán
lián
chéng
xuān
shí
zài
bào
bìng
shàng
tōng
jīn
què
róng
yóu
zhǎng
huáng
shū
nán
kàn
chuí
chuí
àn
shèng
zān
jiàn
jiàn
shū
ān
ān
biān
cháng
shǎo
chóu
míng
zhǔ
dìng
láng