至性靈迂僻學術空虛幸逢好古之君獲在藏書之府惟無功而祿重招髦彥之譏而多病所縈實喜優閑之任居常事簡得以狂吟因成惡詩十章以蓬閣多餘暇冠其篇而爲之目亦樂天何處難忘酒之類也塵黷英鑒幸賜一覽下情不任兢灼之至 其六

李至
péng
duō
xiá
qún
biān
zòng
guān
shū
jīng
xīn
zhuàn
zhòu
huà
jiù
guān
shì
nán
cháo
yuǎn
fēng
běi
shǐ
hán
sān
liǎng
juàn
yǒng
yīng
nán