和東川楊慕巢尚書府中獨坐感戚在懷見寄十四韻

白居易
shì
zhī
jūn
zhě
jūn
jīn
ruò
qióng
tōng
shí
dìng
shì
xiāng
dōng
shǔ
huān
shū
西
jiāng
tàn
shì
zhī
yuán
róng
guì
fān
shǐ使
gǎn
shāng
duō
xíng
duàn
fēng
jīng
yàn
nián
qīn
xià
piàn
xīn
xiū
cǎn
shuāng
bìn
cuō
tuó
shòu
huáng
jīn
yìn
qīng
zhuàng
bái
lǎo
jiāng
róng
tiē
chóu
yòng
dào
xiāo
wài
ráo
bēi
jiǔ
zhōng
táng
yǒu
luó
yīng
yǐn
mǎn滿
yǐn
fàng
kuáng
jǐn
shuǐ
tōng
xiá
xiāng
shān
duì
luò
jiāng
jūn
chí
tiě
shǎo
tóng
tuó
shēn
lián
sōng
zhú
gāo
qíng
luó
xuán
nián
shèn
yuǎn
wèi
gǎn
xiāng
guò

诗人

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,唐代著名诗人。