渡西陵十六韻

李紳
sòng
bēn
tāo
yuǎn
fēng
shōu
hài
làng
píng
jié
liú
zhāng
pèi
yǐng
fēn
àn
zǒu
shēng
shòu
zhú
xián
yǒng
guī
méng
pēn
zhào
qīng
hǎi
mén
níng
àn
jiāng
zhǔ
shī
yún
héng
yàn
kàn
zhōu
lín
biàn
shuǐ
yíng
jiāo
zhē
shù
yōng
shā
míng
miù
qiān
cháng
jiāng
xún
bǎi
qíng
xià
zhàn
shǔ
dōng
hài
shèng
wàng
dǎo
qián
shèng
chuí
xiū
hòu
shēng
bàn
jiāng
yóu
cǎn
dàn
quán
chéng
qīng
ài
jǐng
sān
chén
lǎng
xiáng
nóng
wàn
yíng
chéng
tōng
hǎi
mèi
zhòng
chéng
gōng
jiān
gāo
dòng
fēng
bào
zhēng
jiāo
huī
bái
juàn
hóng
jīng
kǎi
chén
duān
zhuāng
biǎo
chéng
lín
rén
ān
fēi
zhǐ
fèng
shī
zhēn

诗人

李紳

李绅(772年—846年),字公垂,唐代诗人、宰相,是新乐府运动的倡导者之一。