登禹廟迴降雪五言二十韻

李紳
jīn
zòu
yún
tán
tóng
yún
xuě
lái
tián
qiān
qióng
shì
wàn
jiā
kāi
àn
bīng
fēng
jìng
shān
míng
shù
biàn
méi
liè
zēng
fēn
jǐng
lián
hùn
lóu
tái
yǐn
shī
rén
xīng
yán
qiān
xiè
cái
xiǎng
jìn
xuán
zuò
yāo
huí
zhù
shuǐ
é
máo
shī
sōng
cuī
bàn
yún
yǎn
yìng
dāng
yuè
péi
huí
xiān
néng
zhuàng
suí
fāng
qiǎo
ruò
cái
huā
quán
zhuì
è
zhū
bàng
jìn
chéng
tāi
zhì
shì
shū
bīn
zhào
jiāo
rén
zhù
zhèng
cuī
zhuāng
líng
fěn
xiá
jiǔ
shàng
qióng
bēi
hǎi
shǐ使
bēn
zhé
jiāng
tāo
rèn
àn
léi
piāo
fēng
zuò
qīng
xiàn
wéi
méi
jiàn
xiū
jīn
nóng
shī
zhèng
niàn
cuī
ruì
zhāng
zhī
yǒu
gǎn
líng
kuàng
biǎo
zāi
yáo
zhàn
xīn
qìng
jiē
xiǎng
jiù
péi
fěn
níng
luán
xià
yín
jié
fèng
chí
wēi
shù
huā
jīng
xiào
lóng
chí
cāi
láo
huì
shǒu
yáo
zhù
yǒng
kāng
zāi

诗人

李紳

李绅(772年—846年),字公垂,唐代诗人、宰相,是新乐府运动的倡导者之一。