題法華寺五言二十韻

李紳
huā
jiè
shēng
gōng
yǒu
xiāng
tiān
huà
é
téng
bǎo
xiàng
liú
yǐng
jīn
xiān
diàn殿
yǒng
quán
shēn
chí
kāi
bàn
yuè
quán
shí
fēng
pái
luò
shuāng
jiàn
qīng
lián
yào
cǎo
jīng
xíng
biàn
xiāng
dēng
rán
jiè
zhū
gāo
xīn
yìn
sēng
chuán
píng
shí
xiān
luó
hàn
cún
jiù
tián
huàn
shēn
guān
huǒ
zhái
hūn
yǎn
zhào
qīng
lián
zhù
jué
chāo
zhēn
jìng
yóu
chuán
huà
chéng
zhū
bǎi
líng
guān
sān
qiān
xiāo
jiāng
shěn
yǐng
liáng
xīn
shàng
zhuì
yān
chén
zhī
yǒu
shù
jié
jìn
nián
lóng
pēn
tōng
hǎi
jīng
tūn
xiǎng
lòu
chuān
qìng
shū
wén
fàn
zhōng
jiàn
ān
shàn
zhǐ
sān
jué
kāi
yīn
chán
jiào
tōng
fāng
biàn便
xīn
shì
fēi
quán
jiàn
qiān
huā
cáng
tán
lín
wàn
bǎo
piān
zuò
yán
shī
xùn
zhuàng
shì
wǎng
zhū
xuán
zhī
ài
fēn
míng
yīng
yǒu
yuán
huán
jiāng
gōng
liú
wáng
qián

诗人

李紳

李绅(772年—846年),字公垂,唐代诗人、宰相,是新乐府运动的倡导者之一。