和元遺山太山古句

王奕
lái
bài
zōu
zhōu
guò
fèng
tái
dēng
yǎng
dōng
méng
wèi
gāo
zāi
dēng
dōng
shān
dǐng
tiān
zhēn
nán
jiē
zǒu
xià
lòu
kāo
líng
shān
gāi
xiǎo
xué
suǒ
xié
shèng
xián
fēn
gāo
xià
suí
cái
dào
yǒu
jué
yán沿
bēi
tái
shí
èr
jūn
zhě
miù
liáng
āi
wáng
hóu
hòng
xué
xiū
wáng
sān
qiān
liù
bǎi
zhì
zhī
huí
yōu
zāi
shēn
hòu
shǐ
liáo
ěr
shēng
qián
bēi
kuài
yòu
qiào
xíng
fēng
léi
shén
gōng
shōu
liǎn
fēi
fēi
lái
shì
chū
tíng
biǎo
dài
fēng
chì
wēi
āi
ān
tiě
bǐng
zhǒu
sào
jìn
duī
shàng
xià
shì
rán
chàng
huái
píng
míng
xià
shān
tiān
mén
guà
máng
xié
jīn
tóng
jiā
dào
yíng
luán
líng
fèng
zhái
hóng
yún
kāi
dào
féng
míng
shǒu
dào
jiān
xié
shǒu
cuī
wéi
wèi
kàn
bái
qǐng
huáng
tóng
shàng
kōng
jiè
wài
cāng
zhèng
shū
hùn
dùn
gāo
zhēn
péng
lái