柏生兩石間千歲終不大韓子則欲移之平地以遂其生柏生兩石間天命本如此蘇子則欲安之石間以全其生二說若異然韓子愛惜人物以有用者也故又曰傷根柏不死千丈不難至蘇子愛惜名節以自保者也故曰雖云生之艱與石相終始愛柏一也雖然處險難而出險尤難金華倪君老儒也以柏山自號因取二公意賦詩寄之

牟巘
bǎi
shēng
liǎng
shí
jiàn
píng
zhì
píng
hǎo
yòu
kǒng
shāng
shēng
liǎng
wēng
wéi
bǎi
móu
zhì
shòu
mìng
zhèng
fán
xiǎn
yóu
ěr
shū
ér
běn
zhì
dàn
néng
quán
tiān
suǒ
zài
wén
bǎi
shān
míng
bào
jiǔ
shì
zhǒng
qiū
bǎi
shí
mǎn滿
shān
cuì
shí
ài
céng
shāng
píng
suì
yuè
jiàn
wǎn
miǎn
bīng
xuě
líng
bǎi
chū
zhī
lǎo
jiàn
gēn
xiào
xiè
liǎng
wēng
shěng
wéi
róng
cuì