和野人殷潛之題籌筆驛十四韻

杜牧
sān
liè
jiǔ
ér
zhǔ
wèi
bàn
běn
cháo
xīn
shì
shuí
yǒng
ān
gōng
shòu
zhào
chóu
shěn
huà
qián
kūn
zài
háo
shèng
zhī
jiān
nán
tóng
cǎo
chuàng
shī
háo
jīng
qiān
fēn
míng
hún
chuān
liú
yíng
zhì
shān
sǒng
zhù
chí
kāng
kǎi
kuāng
shí
lüè
cóng
róng
wèn
zuì
shī
bāo
zhōng
qiū
jiǎo
wèi
wǎn
jīng
zhàng
xuán
míng
gōng
yǒu
ruò
fēi
tiān
duó
néng
zhī
xīng
cái
luò
hóng
máo
dǐng
biàn便
yóu
tíng
shì
huàn
bái
shì
cháng
chuí
chǔ
gōng
gēng
zhě
yóu
tiǎn
cuì
shī

诗人

杜牧

杜牧(803年—852年),字牧之,号樊川居士,唐代著名诗人、文学家。