修禊後三日與仲退坐小齋煖雨初歇忽聞異香於是花事已罷春在塵土意其爲草木暢茂有自然之香而卒莫詰其所從來明日仲退以心清聞妙香爲韻作五詩奉次一噱 其一

徐瑞
zhāi
píng
chén
xīn
wēi
fēng
dòu
tiān
xiāng
piǎo
miǎo
xún
shí
shí
chù
guān
huǎng
huǎng
shēng
kōng
lín
yǎn
juàn
zuò
chuáng
guì
shù
jiāo
fán
yīn