修禊後三日與仲退坐小齋煖雨初歇忽聞異香於是花事已罷春在塵土意其爲草木暢茂有自然之香而卒莫詰其所從來明日仲退以心清聞妙香爲韻作五詩奉次一噱 其三

徐瑞
shí
cān
shàng
chéng
chéng
zhǒng
yún
xūn
máng
máng
shì
jiè
zhōng
biàn
huàn
yún
zhī
jìn
zhēn
xiū
zài
wén
yóu
wèi
miǎn
zhì
shuí
néng
fēn