富春山人爲予道其所獲石於江中者狀甚怪偉欲予作詩言若可得持歸刻其上當相與傳無窮余夜坐平雲閣是時山月清凜啼蟲正苦余因此景物索筆硯爲山人賦之

文同
jiāng
cuán
wán
qiū
jiāng
yǎn
guò
duō
suǒ
fēng
shuāng
duàn
liàn
jiān
zhòng
làng
pēn
méi
chūn
shān
rén
hǎo
shàng
jiàn
biàn便
zuò
juān
chán
qiān
wǎn
zhì
tíng
xià
jiǎo
jīng
jiāo
shèn
jīng
jīn
níng
huá
jīn
lǎo
lěi
luǒ
kāi
qiào
kuáng
chī
bēn
shì
yāo
jiǎo
měng
tuán
shēng
péng
shān
rén
kuā
wèi
shī
zhī
cán
zhuō
dāng
zǒu
dào
shān
rén
jiā
yuè
yān
guān