宋中遇林盧楊十七山人因而有別

高適
shè
zhāng
shuǐ
xíng
西
yáo
jiàn
lín
shān
cāng
cāng
jiá
tiān
xiè
hòu
féng
ěr
cáo
shuō
jūn
yán
luó
jìng
chuí
màn
shí
fáng
yún
qiū
jiǔ
qīng
qīng
yào
miáo
shù
bǎi
lín
ài
kǒu
guā
shù
sēn
huí
谿
gēng
yún
yǒu
shān
tián
fǎng
yǒu
shān
rén
shēng
gǒu
guī
shuí
wèi
yuǎn
xiāng
fǎng
nǎng
qíng
shū
yán
qián
chún
láo
zào
xià
pēng
shuāng
shuò
fēng
zhèn
dàng
zuó
hán
jiāng
yóu
guī
qín
shāng
jiě
xié
chū
mén
jìn
yuán
bái
àn
shǐ
jīng
dào
nán
zhōng
niàn
yán
xiào
kuí
yīn
shēng
xiè
cén
suì
pān

诗人

高適

高適(约704—765),字达夫,一字仲武,唐代著名边塞诗人。