和李大夫嗣真奉使存撫河東

杜審言
liù
wèi
qián
kūn
dòng
sān
wēi
shù
qiān
ōu
huǒ
chèn
zài
jīn
tiān
yuè
kāi
jiē
tǒng
fáng
xīng
shòu
mìng
nián
zhēn
lóng
chū
bǎo
fèng
huáng
chuán
jiāo
fēng
dōu
réng
jiàn
chán
míng
táng
wéi
qīng
miào
nǎi
zūn
xiān
zǎi
shén
gōng
yùn
wéi
xiàng
xuán
huāng
píng
hǎi
jiē
rén
yān
shǔ
qún
shēng
tài
yóu
yán
zhì
dào
piān
shū
bàng
wèn
jīng
jié
jìn
tuī
xián
zhì
kòng
wèi
guān
lín
shǐ
yuán
xióng
zhí
dāo
zhí
jiàn
lóu
chuán
guó
yǒu
chén
cháo
jiā
xiǎo
huì
yán
jiāng
xíng
bèi
sòng
bié
yǎng
shén
xiān
chéng
què
zhōu
jīng
zhuǎn
guān
shǎn
lián
shāo
guān
fén
shuǐ
é
zhǐ
jiàng
tái
qián
shè
liáo
cháng
wàng
píng
yáng
suì
wǎn
rán
shùn
gēng
cǎo
záo
jiù
shān
chuān
chū
zhū
hóu
shàng
quán
zhōng
jūn
guī
zhàn
wài
jué
bīng
quán
yǐn
yǐn
xiāng
yuǎn
zhān
zhān
mìng
qián
西
yǎn
fēng
dōng
guà
xīng
chán
jǐng
fén
shè
líng
yuán
sōng
bǎi
tián
róng
guāng
qíng
yǎn
dài
jiā
xiǎo
qīn
yàn
pèi
hóng
fēng
xíng
ruì
zhǐ
xuān
qióng
fǎng
diào
cǎi
zhēn
jiān
rén
féng
xíng
cuò
shí
kāng
qià
shǎng
yán
qín
shì
ēn
bèi
hàn
jiā
qián
yōng
chuán
xián
qiáo
shǒu
chēng
shāng
jìng
jiān
bài
yíng
dào
yǒng
jiāo
chán
shā
西
héng
bái
qióng
yīn
běi
míng
xuán
fēi
shuāng
yáo
hǎi
cán
yuè
jiǒng
lín
biān
miǎn
miǎo
cháo
tíng
wèn
zhōu
liú
shuò
sāi
xuán
xīng
lái
tàn
jùn
bào
lóng
quán
xué
zǒng
qiān
juàn
wén
qīng
sān
bǎi
piān
chéng
qīng
shǐ使
zhě
zuò
sòng
yǒu
rén
yān
chóng
bān
ér
yún
shèng
tuō
juān
wěi
cái
lěi
luò
lòu
zhì
piān
xuān
jiāng
hǎi
níng
wéi
ràng
zhuǎn
qiān
wén
shèng
dào
zhù
táo
zhēn

诗人

杜審言

杜审言(约645-708),字必简,唐代诗人,与李峤、崔融、苏味道并称“文章四友”。