觱篥歌

溫庭筠
yān
dào
xīn
chán
mǎn滿
mén
wài
píng
shā
cǎo
duǎn
hēi
tóu
chéng
xiàng
jiǔ
tiān
guī
tīng
fēi
qióng
chuī
shuò
guǎn
qíng
yuǎn
diào調
lán
huì
xūn
tiān
xiāng
ruì
cǎi
hán
yīn
yùn
hào
rán
xiān
zhǐ
dōu
jiē
xuè
nuǎn
xiāo
piàn
yún
hán
shāng
zuǐ
zhǐ
shuāng
yōu
yàn
ruǎn
shū
luó
gòng
xiāo
xiè
jìn
cháng
yuán
dié
cuì
chóu
liǔ
fēng
chuī
chéng
tán
yuè
míng
suō
jīn
ruǐ
hèn
yīn
qín
lǒng
tóu
shuǐ
hàn
jiāng
yíng
qián
wàn
shā
gèng
shēn
shuāng
hóng
shí
èr
lóu
qián
huā
zhèng
fán
jiāo
zhī
lián
mén
jǐng
yáng
gōng
zhèng
chóu
jué
shǐ使
shēng
cuī
duàn
hún

诗人

溫庭筠

溫庭筠(约812年—866年),本名岐,字飞卿,唐代诗人、词人。