過孔北海墓二十韻

溫庭筠
shì
shén
lín
fēng
líng
píng
chūn
cǎo
bēi
zhé
tái
qīng
guī
mái
yīng
shān
yùn
bǐng
líng
yán
jīng
biàn
yòu
huī
hàn
dòng
wén
xīng
yùn
gān
shì
chí
quán
fǎn
jīng
yáng
zhuàng
zhì
liú
luò
tàn
tuí
líng
è
rén
jiē
tān
quán
xǐng
lún
yuán
jiàng
shí
dāo
yǒu
páo
dīng
cáng
guī
guī
shǒu
qiè
píng
fèn
róng
líng
dǐng
huò
gōng
dòng
cháo
tíng
guó
jiāng
chǒng
wēi
bāng
jìng
huǎn
xíng
dùn
gōng
bái
fán
shí
qīng
píng
jiē
zhāo
dōng
xià
tuán
fēng
zhì
běi
míng
hòu
chén
zūn
guǐ
zhé
qián
yǒng
xíng
xiù
dāng
yōu
cuì
xián
shāng
níng
jīn
kuā
zāo
chì
yàn
guāng
cǎi
kùn
fēi
yíng
bái
liú
tán
bǐng
qīng
fēng
xīn
luán
huáng
yīng
xuě
rèn
láng
fàn
yún
píng
lán
huì
huāng
zhǐ
zhēn
jiù
jiōng
huàn
yuán
jìn
shuǐ
shì
liàn
míng
tíng

诗人

溫庭筠

溫庭筠(约812年—866年),本名岐,字飞卿,唐代诗人、词人。