喜晴

杜甫
huáng
tiān
jiǔ
qíng
jiā
chū
guō
tiào
西
jiāo
chūn
zēng
huá
qīng
yíng
líng
bēi
mài
yǎo
tiǎo
táo
huā
chūn
xià
yǒu
shí
gān
suī
héng
fàng
cǎn
dàn
dòu
lóng
shé
gān
yóu
qiě
gēng
jīn
wèi
shē
zhàng
fu
dài
jiǎ
zhōng
zài
jiā
nán
shǔ
zhǒng
cài
qiān
zài
shāng
shān
zhī
wǎng
zhě
dōng
mén
guā
rén
xiǔ
dào
shuí
xiá
yīng
xián
kǎn
yuǎn
yǐn
pán
shā
cán
mèi
suǒ
shì
huí
shǒu
bái
xié
hàn
yīn
yǒu
鹿
mén
cāng
hǎi
yǒu
líng
chá
yān
néng
xué
zhòng
kǒu
duō
duō
kōng
jiē

诗人

杜甫

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老,唐代伟大现实主义诗人。