鴻臚寺有開元中錫宴堂樓臺池沼雅爲勝絕荒涼遺址僅有存者偶成四十韻

溫庭筠
míng
huáng
shén
shèng
chuí
gěng
guāng
shěn
léi
diàn
zhú
líng
yáo
tāng
西
qín
shí
shān
běi
zhì
qióng
xiāng
xiōng
yǒu
xiè
zhì
táng
láng
chán
juān
shén
yàn
liè
wén
guó
xiāng
tāo
míng
jié
guǎn
chuī
cháng
祿
shān
wèi
fēng
hóu
lín
cái
wéi
láng
zhāo
róng
kuò
yuè
tuǒ
tiē
ān
gāng
qún
shēng
dào
shòu
bǎi
míng
táng
hǎi
zhèng
yàn
chén
fēi
yáng
tiān
yóu
shì
chén
kāng
rán
chāng
kāi
chì
shēng
sāng
pán
jīn
lòu
dīng
dāng
jiàn
pèi
xiāng
chù
zuǒ
yòu
suí
qiāng
xuán
zhū
shí
èr
liú
hóng
fěn
sān
qiān
háng
shēng
chì
jiē
huí
xuě
shuāng
shén
xiá
líng
yún
chūn
shuǐ
shān
yáng
pán
dòu
jiǔ
zòng
ōu
qíng
yún
jiāng漿
shuāng
qióng
jīng
zhào
hán
dān
chāng
péi
sāi
dòu
lóng
cōng
cuì
zhì
chǎng
zhàng
guān
xiù
bǎo
jīn
lòu
jiāo
yīng
zhè
dàn
jīng
yuān
yāng
huá
guó
chén
bìn
cāng
cāng
yàn
yōu
zhì
cóng
zhēn
wěi
huáng
huà
zhào
biē
míng
zōu
luàn
qiū
cāng
zhǎn
yàn
dàng
xuàn
huáng
héng
táng
yíng
yíng
huí
xuě
wǎn
zhuǎn
rào
liáng
yàn
dài
huà
yín
luò
bǎo
shū
jīn
diàn
kuāng
shěn
míng
lèi
hàn
xiāng
zuì
dǎo
chǔ
kuáng
dàn
wēi
dōng
xīng
sēn
yào耀
máng
píng
líng
zhú
jīng
táng
quǎn
yáng
zòng
huǒ
sān
yuè
chì
zhàn
chén
qiān
huáng
yáo
hán
cóng
huāng
liáng
nǎi
màn
cǎo
cuī
huài
qiáng
chí
jiē
duàn
àn
hán
jiāng
bài
zuò
zhú
sēn
qiāng
yóu
rén
wèn
lǎo
xiāng
duì
liáo
gǎn
shāng
jiàn
鹿
rán
hòu
kān
huí
cháng
xìng
jīn
tài
píng
lìng
jié
chēng
shāng
shuí
zhī
jiāng
suì
suì
luán
huáng

诗人

溫庭筠

溫庭筠(约812年—866年),本名岐,字飞卿,唐代诗人、词人。