予自長沙還植蘭竹於東西軒調官京師逾年而歸蘭竹皆衰悴感而成詩

楊時
chái
sāng
shuāi
wǎn
ài
sān
jìng
guī
lái
shǒu
chú
dàn
shū
qīng
cháng
bǎo
fàn
fáng
xiào
ruò
lǎo
tán
shū
lán
yīn
cǎi
pèi
zhī
xiān
cuì
zhú
wéi
líng
shuāng
shū
liú
miào
táng
níng
wěi
mén
yòng
yuán