予近卜居孤山之下友人元敏以四絕見嘲遂依韻和酬 其一

釋智圓
qióng
niè
qián
lóu
dǎo
chēng
nǎo
qiǔ
fàn
gēng
qiě
xián
gèng
zàn
jīng
guò