比得貍一枚所過輙馥然有香時時翳蘭叢下而引其鼻若能自擇其所處貍之族最多獨牛尾食之可口江西亦呼爲玉面然彼以甘肥遭烹而此獨以能香爲人所貴非衆貍可望也爲作此詩一首

毛滂
chūn
shān
xié
cāng
tóu
bào
xié
xiāng
zhe
mèi
cóng
lán
chǔ
shēn
shǔ
xiāng
dìng
fēi
qīng
qiū
ā
jiā
kǒng
shì
zhōng
tái
cān
bǎi
tài
zhēn
fēi
zi
xiù
náng
shēng
cháng
bàn
ruì
lóng
xiāng
shí
zhú
huā
kāi
diàn殿
nuǎn
shí
xīn
zhū
dāng
zhǐ
jīn
ěr
kōng
shān
nèi
shí
xià
shān
yāo
chū
yún
bèi
nòng
xiāng
qiǎn
cǎo
rén
shì
jiāng
wéi
jūn
pèi
ér
tóng
shǒu
chū
è
ān
néng
bèi
zāo
zhōng
miàn
gān
rén
shí
ér
féi
zhēng
huǐ
dōng
táng
lǎo
yǒu
xiāng
yuán
bǎi
yān
jiàn
huí
lài
xiāng
cóng
zhēn
suǒ
zāi
biàn便
tóng
wéi
ěr
pèi