四松

杜甫
sōng
chū
shí
sān
chǐ
qiáng
bié
lái
sān
zài
rén
cháng
huì
kàn
gēn
zhī
diāo
shāng
yōu
xìng
xiù
shū
áng
cáng
suǒ
chā
xiǎo
fān
běn
yǒu
fáng
zhōng
rán
chéng
sǔn
lìn
qiān
huáng
gǎn
wéi
lín
zhǔ
shù
yóu
wèi
kāng
zéi
jīn
shǐ
guī
chūn
cǎo
mǎn滿
kōng
táng
lǎn
tàn
shuāi
xiè
wèi
liáng
qīng
fēng
wéi
miàn
ruò
wēi
shuāng
sòng
lǎo
姿
liáo
shì
yǎn
gài
zhāng
shēng
gēn
dài
pèi
ěr
máng
máng
yǒu
qíng
qiě
shī
shì
liǎng
wàng
jīn
qiān
zài
hòu
cǎn
dàn
pán
qióng
cāng

诗人

杜甫

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老,唐代伟大现实主义诗人。