長沙竹筍聞於天下大者可十斤重食之甚甘而不冰脾昔渡湘欲作詩未暇也今復過之酬以此篇

唐庚
cháng
shā
tàn
bēi
zhú
méng
jìng
chǐ
jiù
xiāng
zhī
jiǔ
chóng
cái
jīn
mén
wàn
xiān
cān
bǎn
shī
kuò
lèi
nián
zhēn
kǒu
péi
huái
yuè
wèi
fáng
wèi
chuān
fēng
wèi
néng
duì
zhōng
yǒu
sāo
jiǔ
biàn