古柏行

杜甫
隋・唐・五代咏物唐诗三百首七言古诗咏物诗怀才不遇
kǒng
míng
miào
qián
yǒu
lǎo
bǎi
qīng
tóng
gēn
shí
shuāng
liū
shí
wéi
dài
cān
tiān
èr
qiān
chǐ
jūn
chén
shí
huì
shù
yóu
wéi
rén
ài
yún
lái
jiē
xiá
cháng
yuè
chū
hán
tōng
xuě
shān
bái
zuó
rào
jǐn
tíng
dōng
xiān
zhǔ
hóu
tóng
gōng
cuī
wéi
zhī
gàn
jiāo
yuán
yǎo
tiǎo
dān
qīng
yǒu
kōng
luò
luò
pán
suī
míng
míng
gāo
duō
liè
fēng
chí
shì
shén
míng
zhèng
zhí
yuán
yīn
zào
huà
gōng
shà
qīng
yào
liáng
dòng
wàn
niú
huí
shǒu
qiū
shān
zhòng
wén
zhāng
shì
jīng
wèi
jiǎn
shuí
néng
sòng
xīn
miǎn
róng
lóu
xiāng
zhōng
jīng
宿
luán
fèng
zhì
shì
yōu
rén
yuàn
jiē
lái
cái
nán
wéi
yòng

诗人

杜甫

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老,唐代伟大现实主义诗人。